[Cổ đại] Mã Văn Tài, huynh là của ta! - Liễu Mộc Đào

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

[Cổ đại] Mã Văn Tài, huynh là của ta! - Liễu Mộc Đào

Bài gửi by Han Han on Tue May 12, 2015 2:59 pm

MÃ VĂN TÀI, HUYNH LÀ CỦA TA!

Tác giả: Liễu Mộc Đào

Edit: Vân Tích

Beta: Cửu Cửu

Nguồn: Vân Tích

Thể loại: xuyên không, oan gia hoan hỉ, điền văn

Nhân vật chính: Chúc Anh Đài (Chúc Tiểu Anh), Mã Văn Tài

Nhân vật phụ: Lương Sơn Bá Nguồn: Vân Tích


ĐÃ XIN CHỦ NHÀ

Giới thiệu:

Truyện kể về mối tình giữa nàng Chúc Anh Đài thích chơi bời lêu lổng và chàng Mã Văn Tài cả ngày làm những chuyện không đứng đắn. Chẳng mong được mối tình bươm bướm đẹp như mộng, chỉ cầu có cuộc sống bình an sung sướng, nàng thầm nhủ phải túm chặt công tử nhà giàu Mã Văn Tài. Sau đó, à, sau đó, đương nhiên là nhỏ vài giọt nước mắt cá sấu, hô to: “Sơn Bá huynh, Anh Đài rất xin lỗi huynh!!!”


avatar
Han Han
Võ Lâm Minh Chủ
Võ Lâm Minh Chủ

Join date : 20/03/2015
Tiền vàng : 1405
Posts : 68
Age : 16
Đến từ : Nơi nào đó trong hệ Mặt Trời

Tài Sản
Huy Chương - Lệnh bài:

Xem lý lịch thành viên http://toiyeutruyen.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

[Cổ đại] Mã Văn Tài, huynh là của ta! - Chương 1

Bài gửi by Han Han on Tue May 12, 2015 3:02 pm

Chương 1:
Chương 1



Chúc Tiểu Anh lại xuyên không.


Không sai, chính là “lại”.



Lần đầu tiên xuyên không của nàng quả là bi thảm không kể xiết, mới vừa mở mắt ra liền phát hiện bản thân đang ngồi bên trong một cỗ quan tài chôn dưới đất sâu, bên tai nghe văng vẳng tiếng khóc thê lương “Tiểu thư, tiểu thư”.



Sau đó, nàng chỉ còn nhớ được tiếng sét ——-



Oàng!



Cát bụi tung bay.



Đất đá từ trên miệng huyệt đổ xuống ầm ầm.



Chúc Tiểu Anh bị chôn sống.



Xin mọi người hãy dành một phút mặc niệm cho cuộc đời ngắn ngủi ba phút bốn mươi sáu giây của nàng.



Chúc Tiểu Anh lúc đó không hề biết, sau khi bản thân bị chôn sống xong, từ dưới nấm mồ không biết tại sao lại bay ra hai con bươm bướm nhỏ, chúng quấn quít dập dìu tung cánh về phía chân trời, để lại một câu chuyện tình yêu cảm động lưu truyền ngàn năm hậu thế, cùng với “Thanh Xà Bạch Xà”, “Mạnh Khương Nữ”, “Ngưu Lang Chức Nữ” được xưng tụng là Tứ đại truyền thuyết dân gian của Trung Quốc.



Đương nhiên, nói là nói vậy thôi…những chuyện này thật ra chẳng có quan hệ gì tới Chúc Tiểu Anh.



Hai con bươm bướm kia cũng không có liên quan gì tới nàng nốt.



Nàng chết đi chỉ mang theo duy nhất một nỗi oán giận. Đó là tại sao người khác xuyên không thì đều thành nhân vật quan trọng, hay chí ít cũng có thể bình an một đời, đương nhiên mĩ nam vây quanh là không thể thiếu…mà tới lượt nàng thì vừa lên sàn diễn còn chưa tới năm phút đồng hồ đã chết a ?!



Có lẽ ông trời có mắt nghe được lời của Chúc Tiểu Anh, vì thế lại cho nàng một cơ hội xuyên không khác.



Lần này nhất định phải nỗ lực thể hiện a! Chúc Tiểu Anh âm thầm nắm chặt tay quyết tâm!



Thế nhưng, không đợi nàng mở mắt ra, đã lại nghe thấy thanh âm quen tai kêu “Tiểu thư”, khiến Chúc Tiểu Anh sợ tới nỗi kinh hồn hoảng vía!



A? Tại sao vẫn là giọng nói nàng nghe thấy trước khi bị chôn sống vậy!



Đừng có nói là “dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng”, muốn nàng một lần nữa diễn lại màn bị chôn sống aaaaaaaaaaaaaaaa.



Nghe nhầm, nghe nhầm, nhất định là nghe nhầm rồi.



“Tiểu thư! Mau dậy đi! Lão gia tới rồi!” Thanh âm kia càng lúc càng thêm dồn dập.



Giờ phút này, Chúc Tiểu Anh mới xác định là nàng không phải đang bị chôn sống, vì thế lặng lẽ mở mắt ra.



Quả nhiên là số mệnh không tốt mà !!! Người khác xuyên không lúc tỉnh lại đều thấy mình nằm trên giường lớn, xung quanh nha hoàn, bà vú tíu tít chạy quanh. Nếu không phải là như vậy thì chính là truyện theo phong cách ấn tượng, mở mắt ra nữ chính liền thấy mĩ nam nằm cạnh, sau đó là “đêm xuân một khắc đáng giá ngàn vàng”



Tại sao nàng tỉnh lại thì cái gì cũng không có? Ừm, được rồi, vẫn có một nha hoàn. Nhưng ngủ gục trên bàn là cái tình huống chó chết gì vậy, như vậy bảo nàng làm sao giả bộ bị mất trí nhớ, lấy cớ thăm dò về lai lịch thân thể mới của mình đây.



Đập bàn! Ông trời thực không công bằng!



Trên bàn, một tờ giấy trắng Tuyên Thành trải dài, bên trên còn có hai hàng chữ viết rất đẹp, nhưng lại bị phá hủy bởi chữ cuối cùng bị nước làm nhòe.



Cái gì? Nước gì?



Nàng không biết!



Chúc Tiểu Anh lén lút nhìn quanh, thấy nha hoàn kia không để ý thì vội vàng kéo ống tay áo lau khóe miệng ẩm ướt.



Đối với chuyện này, tội lỗi nhất định là tại tư thế nằm sấp ngủ. Nhìn đi, ngủ như vậy vừa chướng mắt vừa khiến thắt lưng xương sống đau nhức, mà quan trọng là…nó khiến người ta dễ chảy nước miếng a!



“Tiểu thư! Sao người còn chưa dọn xong mấy thứ này! Người không nghe nô tì nói là lão gia sắp tới sao!” Tiểu nha hoàn thấy tiểu thư nhà mình ngây ngây ngốc ngốc, tưởng nàng còn chưa tỉnh ngủ, không khỏi sốt ruột vội đem đống giấy và nghiên mực trên bàn giấu đi.



Vừa giấu xong xuôi, liền nghe thấy một tiếng ho khan vô cùng uy nghiêm vang lên ngoài cửa…



“Khụ!”



Chúc Tiểu Anh mờ mịt ngẩng đầu.



Chỉ thấy một ông lão ăn mặc quý phái, khoan thai chắp tay sau lưng đi vào.



“Lão gia.” Tiểu nha hoàn nơm nớp lo sợ cúi rạp hành lễ, khóe mắt còn len lén nhìn về phía tủ bí mật, chỉ sợ để lộ ra sơ hở gì.



Chúc Tiểu Anh là người vô cùng thông minh! Nàng vui vẻ nghĩ thầm, lão gia, tiểu thư? Rất rõ ràng, người trước mắt chính là cha nàng a!



“Phụ thân!” Chúc Tiểu Anh ngọt ngào gọi.



Thấy không, Thượng đế luôn vô cùng công bằng!



Vì sao không để nàng té xỉu, không để nàng giả bất tỉnh mất trí nhớ!



Đó là bởi vì ông trời biết nàng thông minh a! Thật thông minh, thật thông minh a!



“Khụ khụ.” Ông lão lại ho thêm hai tiếng, nhưng sắc mặt rõ ràng tốt lên nhiều khi nghe con gái gọi mình thân thiết như vậy. Chẳng qua niềm vui không tồn tại được bao lâu, ánh mắt vừa lướt qua mặt bàn, tinh ý phát hiện ra một chỗ còn có vết mực chưa khô, ông lão liền cau mày, quắc mắt nói: “Anh Đài, có phải ngươi lại không nghe lời ta, lén luyện viết chữ không?”



A a? Cái gì vậy? Ai trả lời cho nàng là có chuyện gì được không?



Không ai biết sao, tốt, vậy im lặng là vàng.



Ông lão trừng mắt nhìn nàng hồi lâu, bất mãn nói: “Phụ thân đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi! Nữ nhân bất tài mới là đức. Có thời gian rảnh ngươi nên luyện thêm khâu vá nấu nướng đi, đọc nhiều sách thì có lợi gì? Tương lai sau này ngươi đi lấy chồng chứ đâu phải đi làm quan!”



Chúc Tiểu Anh tỉnh ngộ, thì ra ông lão này tức giận là bởi chủ nhân trước của thân thể này miệt mài học tập a! Như vậy thì…đơn giản rồi.



“Phụ thân, nữ nhi biết sai rồi.” Chúc Tiểu Anh ngoan ngoãn cúi đầu, trong lòng mừng như nở hoa.



Ai muốn đọc sách? Ai muốn học tập? Nếu như ngươi có cuộc sống ăn không phải lo uống không phải nghĩ thì ai nguyện ý lãng phí nơron thần kinh cho mấy việc hại não này ?!



Thấy con gái lần này rất nhanh thành khẩn nhận lỗi, ông lão liền nguôi giận, nhẹ nhàng nói: “Anh Đài, một ngày nào đó ngươi sẽ hiểu được nỗi khổ của phụ thân. Mọi việc phụ thân làm cũng đều là vì muốn tốt cho ngươi thôi.”



Chúc Tiểu Anh gật đầu lia lịa, còn chân chó nói thêm: “Nữ nhi hiểu rồi, nữ nhi về sau nhất định sẽ nghe lời cha!”



Ông lão vạn phần vừa lòng, lại căn dặn tiểu nha hoàn bên cạnh nàng vài câu, chủ yếu cũng chỉ là không được để tiểu thư đọc sách rồi lại ung dung ra về.



Chúc Tiểu Anh âm thầm đắc ý, cảm thấy diễn xuất của bản thân thật sự quá xuất sắc a! Mà đang lúc lâng lâng, nàng đột nhiên cảm thấy có chỗ không ổn, là vô cùng không ổn!



Vị kia vừa gọi mình là “Anh Đài”, hẳn chính là tên mới của nàng, nhưng mà…sao cái tên này nghe quen tai vậy…



Anh Đài…Anh Đài…



Chúc Tiểu Anh cảm thấy như sét đánh ngang tai, vội vàng chạy ra ngoài, ngửa đầu nhìn lên đèn lồng treo dọc hành lang, liền phát hiện trên mặt đèn lồng nào cũng viết một chữ rất to…



Chúc!



Chúc Tiểu Anh khóc không ra nước mắt.



Ông trời, ông thật không công bằng!



Chẳng lẽ là bởi nàng trót mang họ Chúc, cho nên số mệnh mới thê thảm vậy sao? Hồi tưởng lại lần đầu xuyên không, Chúc Tiểu Anh nhịn không được dựng thẳng ngón giữa chĩa lên trời.



Cái gì gọi là cơ hội thứ hai, hừ, chính là bởi lần đầu ném tới nhầm thời điểm có đúng không?



Người vẫn là người này, mạng vẫn là mạng này.



Quên đi, bản thân trở thành Chúc Anh Đài, đây là chuyện không thể thay đổi rồi, oán trách cũng vô dụng.



Chẳng lẽ Chúc Tiểu Anh nàng đây, một nữ thanh niên cực tốt của xã hội chủ nghĩa lại nhất định sẽ rơi vào nghiệt duyên với Lương Sơn Bá, sau đó thề non hẹn biển cùng nhau nắm tay xuống suối vàng sao?



No no no! Câu trả lời là không!



Tình yêu đều là chó má, còn sống mới còn hi vọng.



Ở nhà tầng, ngồi xe ngựa, mặc tơ lụa, đeo vàng bạc, cuộc sống như thế mới là tốt đẹp…



Cái gì Lương Sơn Bá, cái gì tình bươm bướm, nàng không quan tâm. Chân mệnh thiên tử của nàng nhất định phải là cái vị lắm tiền nhiều của, quyền thế một phương, con trai của Mã thái thú a!



Chúc Tiểu Anh nghĩ đến đây, không khỏi cảm thấy tương lai bừng sáng ánh hoàng kim!
avatar
Han Han
Võ Lâm Minh Chủ
Võ Lâm Minh Chủ

Join date : 20/03/2015
Tiền vàng : 1405
Posts : 68
Age : 16
Đến từ : Nơi nào đó trong hệ Mặt Trời

Tài Sản
Huy Chương - Lệnh bài:

Xem lý lịch thành viên http://toiyeutruyen.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

[Cổ đại] Mã Văn Tài, huynh là của ta! - Chương 2

Bài gửi by Han Han on Tue May 12, 2015 3:04 pm

Chương 2:
Chương 2



Sau khi thăm dò xong xuôi mọi chuyện trong phủ, Chúc Tiểu Anh rốt cục cũng bình tĩnh lại, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ tới những chi tiết trong chuyện tình Lương Chúc.


Đáng tiếc truyền thuyết này có quá nhiều phiên bản, chi tiết từng cái thế nào Chúc Tiểu Anh thực sự không nhớ hết được. Nhưng nghĩ một hồi, cái này cũng không quan trọng. Phải biết rằng, phim truyền hình hay kịch truyền thanh đều không đáng tin, bọn họ có ai chứng kiến Chúc Anh Đài yêu Lương Sơn Bá thế nào đâu.



Chúc Tiểu Anh nâng cằm suy tư.



Mấu chốt của câu chuyện chính là mấy bước ngoặt, cứ bám theo sẽ không sai.



Bắt đầu là tiểu thư Chúc gia ham mê đọc sách, giả nam đến trường.



Nửa đường gặp gỡ một thư sinh, sau đó kết nghĩa huynh đệ.



Ở trường học hết ba năm, tên ngốc đó không hề phát hiện nàng là con gái.



Đến tận khi chia tay mới hiểu ra chân tướng sự việc.



Vui mừng tới cửa cầu hôn, nhà họ Chúc đã nhận lễ hỏi của họ Mã.



Yêu đến chết đi sống lại, đáng tiếc bị cha mẹ ngăn cấm.



Cuối cùng, một đứa chết, đứa kia lên kiệu hoa, biến hết thành bươm bướm!



Nhìn bảy câu thơ chỉnh tề trên giấy, Chúc Tiểu Anh cảm thấy bản thân quả là thiên tài! Thấy không, chỉ mấy chữ ngắn ngủi thôi mà nàng đã tóm tắt được toàn bộ mối tình bi thương rắc rối của đôi nam nữ này.



Như vậy, nếu Chúc Tiểu Anh nàng đây đã tiếp quản thân thể của Chúc Anh Đài, vậy tình tiết cần thay đổi…



Sửa lại, sửa lại.



Đầu tiên, Chúc Tiểu Anh tự hỏi bản thân có thực sự muốn gả cho Mã Văn Tài hay không.



Có tiền có quyền, chân tay đủ cả, nhưng mà…căn cứ vào miêu tả trong truyện, người này có thế nói là sư phụ của những đứa cặn bã.



Mặc dù Chúc Tiểu Anh muốn làm sâu gạo, chỉ là…nếu lỡ may gả cho một tên biến thái gia trưởng…như vậy thật không tốt.



Cho nên, trước tiên vẫn nên thám thính tình hình thực tế đã.



Nhưng mà trường học nhất định không thể đi. Nói tới cùng, tình cảm giữa Chúc Anh Đài và Lương Sơn Bá chính là được xây dựng trên nền tảng trao đổi kiến thức thuần khiết a.



Như vậy, muốn chặt đứt đoạn nghiệt duyên này, phương pháp hữu hiệu nhất chính là đừng để hai người họ có tiếng nói chung!!!



Vạch kế hoạch xong, Chúc Tiểu Anh liền gọi nha hoàn Mộc Đào tới, bảo nàng đem tất cả giấy bút sách vở trong phòng ném đi.



Nàng không tin Lương Sơn Bá có thể coi trọng một đứa con gái một chữ bẻ đôi cũng không biết!



Nhìn tiểu thư hai mắt sáng ngời, Mộc Đào có chút lo lắng, ngập ngừng nói: “Tiểu thư…Người vừa nói…ném đi…là ném những thứ này sao? Đó là bảo bối của người a?”



“Bảo bối cái gì!” Chúc Tiểu Anh trừng mắt, “Mau ném mau ném, đều là thứ hại người đó.”



Thấy tiểu nha hoàn vẫn giữ nguyên vẻ mặt “are you sure”, Chúc Tiểu Anh liền nắm lấy bả vai Mộc Đào, thấm thía nói: “Mộc Đào à Mộc Đào, ngươi phải biết rằng người lớn sống lâu có kinh nghiệm hơn người trẻ tuổi chúng ta. Phụ thân nói nữ nhân bất tài mới là đức, như vậy nhất định không sai. Hiểu chưa?”



Mộc Đào mờ mịt gật đầu, sau đó đột nhiên lại hỏi: “Tiểu thư, vậy sau này lúc người nhàm chán sẽ làm gì?”



Chúc Tiểu Anh cười to: “Tiểu thư khuê các còn có thể làm gì, đương nhiên là học thêu thùa rồi!”







Mã Văn Tài cảm thấy hôm nay thật nhàm chán, rất nhàm chán, phi thường nhàm chán.



Ngày nào hắn cũng đều thấy nhàm chán.



Đúng vậy, hắn nhàm chán là bởi hắn là một thiên tài lại không gặp thời…không ai có thể lý giải tư tưởng tiến bộ của hắn, không ai có thể thấu hiểu nỗi lòng cô đơn trống trải của hắn cũng không ai có thể hiểu những cao kiến thông tuệ mà sâu sắc của hắn…



Nghĩ tới đây, hắn đột nhiên cảm thấy không đúng. Bởi vì mấy ngày trước, lúc đi dạo trong thành, hắn vô tình gặp một người. Người này tuy bề ngoài không có gì nổi bật, nhưng với sức quan sát tinh tế và tầm nhìn xa trông rộng của Mã Văn Tài hắn, ngay từ ánh mắt đầu tiên hắn đã cảm thấy người này chính là kẻ tâm đầu ý hợp với mình. Tiến lên bắt chuyện vài câu, quả thực chỉ hận gặp nhau đã trễ!



Hai người lập tức nói rõ họ tên, hắn liền biết người nọ có một cái tên rất kêu.



Lương – Sơn – Bá.



Tiểu thư đồng của Mã thiếu gia ôm một đống giấy chạy vào phòng công tử nhà mình, đã thấy Mã Văn Tài thay xong quần áo định ra ngoài, trong tay còn phe phẩy quạt.



“A Liễu, đến rất đúng lúc, cùng ta vào thành chơi nào.”



“Công tử…” A Liễu nhăn mày khổ sở, gian nan dùng cằm đỡ lấy cuộn giấy đang chuẩn bị rớt xuống, khó khăn nói, “Lão gia nói, ngài trước tiên xem những thứ này đã…”



“Cái gì vậy?”



“Nghe nói là bức họa tiểu thư các nhà do bà mối đưa tới.” A Liễu đặt đống giấy nặng trịch lên bàn, thở hắt ra.



“Nhàm chán, không xem.”



“Công tử…” A Liễu lại nhăn nhó, “Ngài còn muốn ta cùng ngài đi ra ngoài chứ?”



Mã Văn Tài nhíu mày: A Liễu càng ngày càng xấu tính, còn dám uy hiếp hắn!



“Nếu ngài không xem, lão gia nhất định sẽ đánh gãy chân ta…”



Mã Văn Tài bất đắc dĩ thở dài, miễn cưỡng lật giở đống giấy.



“Quá béo!”



“Người này mũi quá to!”



“Da quá đen!”



Tiểu thư đồng lập tức xen ngang: “Công tử, tranh chỉ có hai màu đen trắng thôi, ngài làm sao biết tiểu thư đó da quá đen?”



Mã Văn Tài tiếp tục lật tranh, khinh thường trả lời: “Ngươi nếu thông minh được như ta thì đã không phải đi làm thư đồng rồi.”



Đối mặt với vị công tử độc mồm độc miệng nhà hắn, A Liễu một chút cũng không bị đả kích, được rồi, là bởi vì hắn đã sớm bị đả kích thành quen.



Mã Văn Tài vốn định xem lướt thật nhanh cho xong việc thì đột nhiên ánh mắt không khỏi dừng ở một bức họa.



“Ai vậy?”



Thấy công tử rốt cục cũng chú ý tới một vị tiểu thư nào đó, A Liễu liền phấn chấn tinh thần, nghiêng đầu nhìn qua, thao thao bất tuyệt: “Đây sao, vị này là con gái duy nhất của nhà họ Chúc, tên là Anh Đài. Công tử, nghe nói nàng nổi tiếng là thùy mị đoan trang, cả ngày đều ở nhà thêu thùa, một bước cũng không ra khỏi cửa…”



“Nhàm chán.” Mã Văn Tài không kiên nhẫn cắt đứt lời của tiểu thư đồng, thuận tay ném bức họa qua một bên, không thèm nhìn thêm cái nào.



Hắn không hề biết rằng, không lâu sau thôi, hắn sẽ phi thường phi thường hối hận vì những lời ngày hôm nay.



Bởi vì, chuyện này tuyệt đối là vết nhơ to lớn trong cuộc đời xem mặt đoán người chuẩn xác của Mã Văn Tài hắn!



Mà ngay vào lúc hắn cùng tiểu thư đồng A Liễu rời khỏi phủ Thái Thú đi vào thành chơi thì ở sau phòng bếp của Chúc phủ, nơi ít người qua lại, không hiểu từ lúc nào xuất hiện một cái lỗ chó, mà vị tiểu thư được nghe nói một bước cũng không ra khỏi cửa, đã cải nam trang cùng với tiểu nha hoàn Mộc Đào chui ra ngoài. Theo lời của Chúc Tiểu Anh thì quá trình này chính là kế “kim thiền thoát xác”!



Thật lòng mà nói, Chúc Tiểu Anh một chút cũng không tin tưởng cái thứ gọi là “nữ cải nam trang” sẽ không bị phát hiện. Nhưng biết làm sao được, chẳng phải Hoa Mộc Lan giả trang tòng quân mười năm không bị lộ hay sao? Mà bản thân Chúc Anh Đài không phải cũng ở chung với Lương Sơn Bá ba năm mà không ai biết nàng là nữ ư? Tóm lại, có lẽ là bởi vì chỉ số thông minh của người cổ đại quá thấp đi.



Cô gái nào xuyên không mà chẳng từng giả nam đi chơi, sao Chúc Tiểu Anh nàng có thể thua kém được!



Huống chi, nàng lần này ra ngoài tuyệt đối là vì muốn làm chuyện đứng đắn.



Muốn do thám xem Mã Văn Tài rốt cục là loại mặt hàng gì, với thân phận tiểu thư khuê các rất không tiện, âm thầm dò hỏi thì tin tức lung tung, cho nên chính xác nhất, chỉ có thể tới ca lâu mà Mã Văn Tài công tử yêu thích.



Chúc Tiểu Anh kiên trì cho rằng, tai nghe là giả, mắt thấy mới là thật. Bởi vậy, nàng nhất định phải ra ngoài, không chừng nếu may mắn còn có thể gặp trực tiếp được Mã Văn Tài thì sao!



Nhưng mà…Chúc Tiểu Anh lại chĩa thẳng ngón giữa lên trời!



Nàng đã nói mà, nàng xuyên không số mệnh không được tốt, tuy rằng trí thông minh tự thân đã khiến nàng êm thấm trốn nhà đi, nhưng lại vì tham hai trái dưa gang cho nên vừa đến ngoại thành đã bị đau bụng, đành ba chân bốn cẳng chạy đi tìm nhà vệ sinh.
avatar
Han Han
Võ Lâm Minh Chủ
Võ Lâm Minh Chủ

Join date : 20/03/2015
Tiền vàng : 1405
Posts : 68
Age : 16
Đến từ : Nơi nào đó trong hệ Mặt Trời

Tài Sản
Huy Chương - Lệnh bài:

Xem lý lịch thành viên http://toiyeutruyen.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Re: [Cổ đại] Mã Văn Tài, huynh là của ta! - Liễu Mộc Đào

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết